๑๑۩۞۩๑๑Trường THCS Đống Đa๑๑۩۞۩๑๑

๑๑۩۞۩๑๑Thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp hơn khi các bạn nắm tay nhau và cùng tiến bước๑๑۩۞۩๑๑
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tiểu thuyết Ghost Online.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 21:35

Tớ thấy cái này rất hay nên post lên cho mọi người xem (Dành cho những bạn cũng đã từng choi Ghost Online):
Vuốt Ma


Chương I

MinhHien nhảy từ trên cành cây cao nhẹ nhàng nhảy xuống đất, 2 chân vừa chạm đất cậu liền mượn lực đẩy thân người tới và lăn một vòng nhằm tránh lực, giảm thương tích. Liền đó, cậu lộn ngược người ra phía sau và rút ra năm cây tiêu. Nhanh như chớp, cậu vung tay - 5 mũi tiêu xé gió bay đi vùn vụt.
- Hỏng, em học như thế đó hả, thế này thì làm sao trở thành thích khách giỏi được - Võ sư, thầy dạy của MinhHien và của cả lũ trẻ trong thôn chán nản lên tiếng.
MinhHien nhìn, 5 mũi tên chẳng có mũi nào trúng đích, thậm chí có một mũi chẳng biết đã biến đi đâu. Lũ bạn cười trêu chọc làm cậu đỏ cả mặt. Cúi mặt xuống đất, cậu lí nhí:
- Nhưng em đã cố hết sức rồi.
Võ sư quát:
- Hết sức là thế nào, tập như em thì làm sao sau này trở thành thích khách giỏi để diệt ma cứu người trong thôn được?
MinhHien im lặng không nói gì, biết làm sao được.
- Hôm nay em ở lại tập phóng phi tiêu đi, các bạn vượt em xa lắm rồi đấy. Còn các trò có thể về rồi.
Vị võ sư và lũ học trò lao xao rời khỏi trường tập, còn lại MinhHien một mình, cậu lủi thủi nhặt từng cây tiêu một và về vị trí tập ném.
Vút...
Hụt!
Vút...
Hụt!
Vút...
Hụt!
Chán nản, MinhHien vứt cả nắm tiêu vào tường rồi ngồi phịch xuống gốc cây. Cậu nghĩ chắc hẳn mẹ mình sẽ thất vọng lắm, cậu là niềm hi vọng duy nhất của mẹ, lẽ nào...
Phừng...
MinhHien giật mình, những chiếc lá khô trước mặt cậu bỗng bốc cháy ngùn ngụt. Hoảng hốt, cậu chạy ra sau trường tìm nước để dập lửa. Nhưng vừa đi được vài bước thì...
Một tia băng bay vụt đến nhằm vào đống lửa làm đông cứng ngọn lửa lại, rồi một bóng đen nhảy vụt lên, miệng cười khúc khích.
- Xin lỗi vì đã làm cậu hốt hoảng, mình thử phép một tí thôi.
MinhHien quay lại nhìn và nhoẻn miệng cười, người vừa đến là HuongLan, bạn của cậu. HuongLan là một cô bé rất đáng yêu với nụ cười dễ thương đến mê người. HuongLan đang theo học một khóa đào tạo đạo sỹ đặc biệt.
- Cậu thấy thế nào? Có được không? Tớ vừa học được đấy.
- Cậu đạt đến trình độ 13 rồi à? Giỏi ghê, chả bù với mình...
- Sao vậy?
- Mình phóng tiêu còn chưa chuẩn nữa, đến Quỷ Thủ trình độ 10 còn chưa được học, bọn nó học đến trình độ 13 hết rồi, có anh khóa trên còn đạt đến trình độ 18 và sử dụng song tiêu nữa kìa.
- Thì cậu cứ cố gắng tập đi, cố gắng thì sẽ được mà.
- Mình cũng không biết nữa, có lẽ mình khó mà trở thành thích khách tiêu được.
- Thôi đừng buồn nữa, mà cậu có biết vì sao tớ tìm cậu không?
- Sao vậy, có chuyện gì à?
- Hôm nay ông chủ tiền trang thành Long Lâm mở triển lãm đó. Bố tớ là bạn của ông ấy nên có vé mời nè.
HuongLan vốn là con gái của ông chủ tiền trang Thanh Âm Quan, nhà rất giàu nhưng tính tình lại rất dễ chịu, chẳng giống tính cách của những cô gái con nhà giàu khác.
- Mà thế thì sao - MinhHien hỏi lại - Ông ấy mời bố cậu chứ có mời cậu đâu?
- Thế thì tớ tìm cậu làm gì, tớ lấy trộm được của bố tớ đây rồi.
- Trời, thế sao ông ấy đi được? Rồi lại mắng cậu cho mà xem.
- Lo gì, ông ấy sẽ có cách. Yên tâm đi, mình đi nha.
Nói rồi, HuongLan kéo tay MinhHien rồi sử dụng tấm vé di chuyển đến thành Long Lâm, trong chớp mắt, cả 2 đã biến mất.

Thành Long Lâm.

MinhHien vừa đi vừa ngước nhìn. Thành Long Lâm vừa to vừa rộng, quả là một nơi xa lạ đối với một chú bé nhà quê như MinhHien. May mà có HuongLan luôn bên cạnh nếu không chắc cậu đã lạc mất.
- Vui không? Ở đây vui nhỉ, bố hay dẫn mình đến đây chơi lắm.
MinhHien hỏi lại:
- Cậu hay lên đây lắm à?
- Ừ, bố mình thường chuyển hàng lên cho những người buôn bán ở đây, lâu lâu cũng dắt tớ theo một lần
- Cậu bảo hôm nay triển lãm vuốt là sao vậy?
- À, mình nghe bố mình bảo là hôm nay ông chủ tiền trang thành Long Lâm sẽ trưng bày vuốt của ông chủ thợ rèn và của các thích khách khác. Nghe bảo trong số đó có một cây vuốt quý lắm.
- Thế à?
- Ừ, nghe bảo cây vuốt đó là của sát thủ nào đó đã chết rồi. Nghe nói khi còn sống, ông ta đã dùng cây vuốt đó giết vô số người.
MinhHien im lặng, cậu thấy hơi sợ đối với những thứ mang đầy sát khí như vậy. Cùng là Thích khách nhưng thích khách tiêu và thích khách vuốt đi theo 2 con đường khác nhau. Thích Khách tiêu theo con đường chính phái làm một hảo hán cứu đời cứu người, còn thích khách vuốt thì lại trở thành những sát thủ, những kẻ đánh thuê vô cùng hung ác và hiểm độc.
- Đi hết con phố này là đến rồi này.
Lôi Âm Tự, nơi giam giữ tù nhân là nơi diễn ra cuộc triển lãm. Mặc dù đây là nơi giam giữ tù nhân nhưng rất rộng và được chia làm nhiều viện. Trong đó có nơi chuyên giam giữ, có nơi chuyên chứa thư sách, có nơi chuyên bày vũ khí, lại có nơi dùng để dạy học.
MinhHien và HuongLan đi đến nơi, MinhHien vô cùng ngạc nhiên khi thấy quanh đó có vô vàn sai nha đứng canh giữ vô cùng cẩn thận. Thấy MinhHien khó hiểu, HuongLan giải thích:
- Vì có nhiều thứ quý nên quan huyện mới cử người đông như vậy. Cũng không chừng sẽ có kẻ đến đánh cướp.
Nhờ có vé mời, 2 đứa dễ dàng vào trong. Bên trong có rất nhiều quan khách, đủ mọi tầng lớp. Từ đạo sỹ, võ sỹ, thích khách tiêu, thương nhân và cả những người hiếu kì nhưng tuyệt nhiên không có thích khách vuốt nào. MinhHien nghĩ chắc vì ông chủ tiền trang thành Long Lâm sợ kẻ gian động lòng tham nên không mời một thích khách vuốt nào. Có lẽ ông ta cũng có lý.
Ở cùng một số đông những con người thuộc tầng lớp trên như vậy, MinhHien có phần xấu hổ vì xuất thân và cũng như bộ dạng của mình, cậu có cảm giác mỗi ánh mắt của mỗi con người nhìn cậu đều là cái nhìn thương hại và châm chọc. HuongLan biết ý MinhHien nên suốt cả buổi nắm tay cậu không dứt làm MinhHien đỏ cả mặt. Không biết MinhHien đỏ mặt vì sự ngượng ngập của một đứa con trai vừa đến tuổi 15 hay vì những người xung quanh đã tạo áp lực?
Buổi triễn lãm sắp bắt đầu, ông chủ tiền trang thành Long Lâm đã lên công bố trước mặt mọi người.
Ông ta mang một bộ áo quần màu vàng bằng một loại vải đẹp có thêu những sợi kim tuyến óng ánh. Cả đời MinhHien có lẽ chưa thấy một bộ áo quần nào đẹp như thế, nó ẩn chứa cả sự giàu sang lẫn uy quyền của tiền bạc.
- Xin cảm ơn các vị đã đến đây ngày hôm nay. Trước hết tôi xin nói về tình hình trước mắt khi mà bọn thích khách vuốt ngày càng quá quắt. Chúng ngang nhiên đánh cướp hàng hóa của chúng ta giữa đường, ngang nhiên tiếp tay cho thằng ăn trộm ở thành Minh Châu để làm nhiều chuyện xấu. Chúng dám bảo kê ở những bãi săn boss khiến các vị đây vô cùng khó chịu trong quá trình đánh Heo, Cẩu, Khỉ, Dê ...
Ông ta vẫn tiếp tục nói. Đám nhân sỹ dưới này biết tính ông ta thích nói nhiều với những lời lẽ hoa mĩ nên cũng mặc. Họ lao xao bàn tán chuyện với nhau về quá trình tập luyện, về sở trường, về thành quả đạt được...
- Tôi xin giới thiệu đến các bạn bộ sưu tập thứ vũ khí của bọn chúng, qua đó mong các vị nghiên cứu kĩ ưu và nhược của chúng để tìm cách đối phó với bọn "kẻ cướp". Tôi xin tuyên bố: Khai mạc buổi triển lãm.
Một tràng vỗ tay nhanh chóng vang lên rồi nhanh chóng lắng xuống, mọi người túa nhau ra mọi nơi để chiêm ngưỡng và trao đổi ý kiến. Tập trung nhiều nhất là ở chỗ cây vuốt của sát thủ huyền thoại kia đã để lại. Nó được đặt tên là GhostClaw - Vuốt Ma.
Tất cả đang ồn ào thì bỗng một người sai nha chạy vào và thở hổn hển:
- Có chuyện rồi, có chuyện rồi!
Mọi người bất ngờ chạy lại, nhao nhao lên hỏi:
- Chuyện gì? Nói nhanh!!!

Muốn biết chuyện gì xảy ra, mời xem chương II sẽ rõ. Hẹn gặp lại các bạn ở chương II, sẽ sớm có thôi.

Nếu ai thích đọc thì tó sẽ post típ hay lắm.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
b3sjnh_A8
Lớp lá
Lớp lá
avatar

Tổng số bài gửi : 60
Points(điểm) : 3397
Join date : 13/01/2009
Age : 21
Đến từ : bát tràng

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 21:38

Ec. post cái gì thì cũng phải có hình ảnh 1 chút chứ Mad ! post như thế này đọc loá mắt lắm toàn chữ hok à Rolling Eyes . jong' như chuyện nàng tiên cá của tớ ý Very Happy
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 22:19

Chương II - Duyên nợ.

Lại nói lúc này ở Lôi Âm Tự mọi người đang trong cuộc triển lãm thì có sai nha tới cấp báo, thực ra đã có chuyện gì?
Thấy mọi người lao nhao hỏi, sai nha nói trong tiếng thở dốc:
- Tù nhân Lôi Âm Tự ... phá khóa ... đang làm loạn cả rồi!!!
Cả hội trường náo loạn. Ở Thanh Âm Quan, Minh Châu Thành và Long Lâm Thành đều có Lôi Âm Tự, nhưng vì an ninh và địa lý nên Lôi Âm Tự ở thành Long Lâm có nhiều tên tội phạm nguy hiểm hơn cả. Bọn chúng đều là những cao thủ bị bắt vì tội lừa đảo, làm loạn, gian lận... trình độ võ công rất cao siêu, nếu chúng đang gây náo loạn thì đó quả là một cái họa không nhỏ.
Quan huyện thành Long Lâm thấy mọi người nháo nhác liền ngay lập tức nói:
- Các vị, các vị ở đây đều là những nhân tài trong võ lâm. Tôi muốn nhờ các vị hợp sức cùng sai nha ra trấn áp bọn tội phạm và đem giam chúng lại vào Lôi Âm Tự. Việc hôm nay không có các vị thì có lẽ không thể nào xong!
Một vị đạo sỹ bước ra, ông ta chính là MAMAMAPMAP - một con người nổi tiếng với những hành động nghĩa hiệp, tuy nhiên, ông ta còn là một con người rất phong lưu đa tình.
- Huyện lệnh nói đúng, chúng ta cần hiệp sức. Các vị hãy cùng giúp tôi một tay.
Bang chủ NeverLov3 - KingCoDon bước ra nói:
- MAMA huynh nói đúng lắm, tôi và thành viên bang hội sẽ giúp các vị một tay!
Thấy vậy mọi người cùng nhao nhao lên tiếng:
- Nào, nào, đi thôi!
- Chúng ta người đông thế mạnh sợ gì chúng nó!
- Triều đình sẽ phái người đến giúp chúng ta nhanh thôi.
Liền đó, mọi người chia nhau ra túa ra ngoài, chỉ để lại vài sai nha canh gác phòng triển lãm.
MinhHien và HuongLan lúc này không biết phải làm sao, cả hai cùng ngồi lại trong phòng triển lãm và chờ đợi. Bên ngoài, tiếng đâm chém nhau nổi lên. Một bên là những kẻ đã bị đẩy ra ngoài lề xã hội đang hừng hực căm thù đấu tranh vì tự do, một bên là những con người đấu tranh vì cái mà họ coi là nghĩa hiệp. Mỗi bên đều có lý tưởng riêng của mình, điều đó càng làm cho tình hình hỗn loạn.
Nhưng đó là một sự hỗn loạn có tính toán. Đây rõ ràng là một âm mưu. Và chủ trì âm mưu này chính là những sứ giả của thần chết: Thích khách tà phái - Thích khách vuốt.
Đội trưởng chịu trách nhiệm cuộc đột kích lần này là DevilTiger, một con người đã chịu khó khổ luyện để đạt đến trình độ võ công thượng thừa và ngoài ra, người này còn sở hữu một đầu óc thông minh tuyệt đỉnh. Ngoài hắn ra, có lẽ khó có ai có thể thực hiện được nhiệm vụ này.
Và lần này, DevilTiger đã thể hiện bản lĩnh của mình một cách đầy thuyết phục. DevilTiger đã cùng đồng bọn giải cứu tù nhân Lôi Âm Tự, dựa vào họ để tạo ra một cuộc bạo động và nhân tình hình đó kéo vào đánh cướp. Một kế hoạch hoàn hảo.
Trong phòng triển lãm lúc này vẫn im lặng, mọi người hồi hộp chờ xem kết quả của trận đánh, không khí căng như dây đàn.
Rầm ... bộp ... bộp ...
5 bóng đen đã phá vỡ mái nhà và nhẹ nhàng nhảy xuống sàn. Đám sai nha cả kinh, liều chết xông lên. Thế nhưng chỉ sau vài chiêu, họ gục ngã trên sàn nhà. Đám thích khách này có trình độ võ công quá siêu đẳng.
MinhHien và HuongLan hoảng hốt, lùi vào góc phòng. Nhưng 5 người này không đếm xỉa gì đến họ, điềm nhiên thu nhặt vũ khí trưng bày. Một tên bước lại gần phía họ, ở gần đó chính là thứ quý giá nhất: Vuốt Ma.
Hắn nhẹ nhàng lấy chiếc vuốt ra, đưa lên nhìn ngắm rồi nở một nụ cười. Và rồi hắn quay mình bỏ đi, buông lại một câu:
- Chúc may mắn!
Lời nói vừa dứt thì hắn bỗng hét lên đau đớn, lăn lộn mấy vòng. Cây vuốt trong tay hắn rơi xuống nền nhà lộp bộp. HuongLan đã chạy ra và tung một đoàn hỏa tiễn. Chỉ tiếc trình độ ma thuật của cô bé còn yếu nên hắn chỉ bị thương nhẹ. Tức giận điên người, hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sát khí.
MinhHien thấy vậy, trong lòng rất lo lắng cho HuongLan, cậu chạy đến bên cạnh cô bạn, miệng khẽ bảo:
- Chạy đi!
Nhưng HuongLan không chạy, cô bé bình tĩnh tung thêm một đòn Huyền Băng Kích, nhưng lần này tên thích khách dễ dàng né tránh. Còn đồng bọn của hắn thì đang cười và chờ đợi.
MinhHien liền nhảy qua một bên, vung tay tung liền mấy cây tiêu, nhưng chỉ tiếc là chẳng có cây nào trúng đích... Bọn thích khách càng cười lớn hơn.
Tên thích khách đó tiến đến gần, rồi hắn nhảy tới và hét:
- Ya!
Hắn vung tay đánh xuống, MinhHien hốt hoảng xô HuongLan ra xa. Cô bé bất ngờ không kịp phản ứng, đầu bị va đập vào cây cột. HuongLan bất tỉnh không biết gì nữa.
Về phần MinhHien sau khi đẩy HuongLan ra thì không kịp né đòn, chỉ kịp cúi đầu xuống. Vai trái cậu bị cây vuốt cứng Phi Sắc cào một đường, máu đổ lênh láng. Đòn đánh làm cậu bị văng ra một bên, sát gần đó là cây Vuốt Ma huyền thoại.
Nhưng MinhHien không phải là mục tiêu của tên kia, hắn lạnh lùng bước tới phía HuongLan, chuẩn bị giết cô bé. MinhHien rất lo cho HuongLan nhưng không biết nên phải làm sao. Cậu nghĩ thầm:"Giờ chỉ còn nước liều nữa thôi". Nghĩ thế, cậu chụp lấy cây Vuốt Ma gần đó gắn vào tay, chuẩn bị liều chết.
Nhưng khi vừa mang cây vuốt vào, tà khí trong cây vuốt lập tức xâm nhập vào người cậu và dường như lúc này có một sức mạnh vô hình đang chi phối con người MinhHien. Hành động như một con thú dữ, MinhHien chạy đến, tung ra một chiêu Tật Thích Chảo về phía tên thích khách, uy lực thật mãnh liệt. Hắn bất ngờ trước tình huống này, bị sát khí từ chiêu thức xuyên qua vai phải dội người vào trong tường. Bọn thích khách kia kinh ngạc, hét lên:
- HuuTri, có sao không??
Và cả bọn nhanh chóng lao tới. MinhHien lúc này vội chạy đến bên HuongLan, bế cô bé ra ngoài, sử dụng khinh công chạy trốn. Bọn thích khách bàn bạc:
- 2 người đuổi theo, 2 người dọn dẹp ở đây và đưa HuuTri về đi.
- Được, DaiCaTrieu, đi với tôi.
Liền đó, DaiCaTrieu và Superman3x vội vã đuổi theo. Cả hai đều là tuyệt đỉnh cao thủ nên việc lần theo dấu vết của MinhHien là một việc khá dễ dàng.
MinhHien cõng HuongLan chạy đã khá lâu, mệt mỏi, MinhHien ngã lăn ra dưới một gốc cây, hi vọng không còn ai bám theo mình.
Thế nhưng cậu đã lầm, thực ra DaiCaTrieu và Superman3x đã theo cậu từ rất lâu, nhưng nhận thấy cậu khá nguy hiểm, bọn chúng chờ cậu mệt mỏi rồi mới ra tay. Chúng nhảy xuống ngay trước mặt MinhHien, cất giọng cười:
- Mệt rồi hả cậu bé?
- Lần này thì chết nhé.
MinhHien gượng dậy, mỗi khi trong đầu cậu nghĩ đến đánh nhau thì lập tức ma khí phát tác. MinhHien lại mất tự chủ, miệng gầm gừ. Lập tức 2 tên thích khách chia ra hai hướng tấn công. DaiCaTrieu sử dụng Băng Kích Chảo tấn công từ trên không, Superman3x di chuyển dưới đất tìm cơ hội tung đòn chí mạng. 2 gọng kìm dần dần vây lấn đến MinhHien. Cái chết có lẽ ở rất gần đâu đây.
MinhHien vẫn đứng im, 2 mắt từ từ nhắm lại...

Liệu chuyện gì sẽ xảy ra, MinhHien và HuongLan có thoát chết không? Cây Vuốt Ma ẩn chứa những sức mạnh gì? Muốn biết thì mời các bạn đón đọc chương III nhé . Chương III sẽ có nhanh thui mà.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 22:22

Phần típ nè:
Chương III - Duyên nợ(tiếp theo).

MinhHien từ từ nhắm hai mắt lại, DaiCaTrieu và Superman3x đã đến gần. Phải chăng MinhHien muốn chết???
Không! Ngay vừa khi 2 đòn tấn công đã đến gần, MinhHien đã di chuyển cực nhanh về phía trước. 2 đòn tấn công giao thoa với nhau tạo nên một tiếng nổ chát chúa làm cho cả DaiCaTrieu và Superman3x bị đánh bật ra. Chúng tức lắm, lập tức quay lại dùng Tật Thích Chảo đâm thẳng về phía MinhHien. Cả hai đòn tấn công nhằm vào cả hai hướng trên dưới MinhHien, MinhHien vội vã nhảy qua một bên tránh đòn nhưng cũng bị một chiêu sướt qua bên vai trái, máu lại đổ lênh láng.
Biết đánh lâu không có lợi, MinhHien di chuyển sao cho vị trí của MinhHien và 2 tên thích khách kia đều nằm trên một đường thẳng rồi nhanh như cắt, đánh dí một đường Tật Thích Chảo xuyên qua cả hai tên. Không kịp tránh đòn, cả hai đều nằm đo đất.
Sát khí nguội dần, MinhHien dần dần tỉnh táo lại, cậu chạy về phía HuongLan, tìm cách đưa cô bé đi. Bất ngờ, Superman3x vì ở phía sau nên chịu ảnh hưởng của đòn tấn công ít hơn nên bị thương không nặng lắm đã gượng dậy, hắn lén bôi độc vào vũ khí rồi chầm chậm tiến đến, tung một cú đánh vào sau lưng MinhHien. MinhHien cảm thấy rờn rợn, cậu quay mình lại thì bị đánh trúng ngay một chiêu làm cho toàn thân đau nhức, đầu óc quay cuồng. Cậu điên cuồng hét to rồi vung tay đánh bừa vào ngực superman3x, cây vuốt cào một đường ngay giữa ngực hắn. Hắn gục xuống như một cây chuối gặp bão.
MinhHien lết về phía HuongLan, bước lảo đảo từng bước một rồi đổ gục xuống bên cạnh cô bé, mê man không biết gì nữa...
Một lúc sau thì HuongLan tỉnh dậy, cô bé thấy mình nằm dưới một gốc cây, bên cạnh là MinhHien, gần đó còn 2 tên thích khách. Lo lắng, cô lay gọi MinhHien nhưng không thấy cậu trả lời, xem xét kĩ hơn thì thấy cậu bị dính độc, cô phần nào đoán được sự việc nhưng cũng có phần khó hiểu vì cô bé biết, võ công của MinhHien rất kém, làm sao có thể đánh bại 2 tên thích khách võ công cao cường này được. Thời gian không cho phép HuongLan suy nghĩ lâu, cô bé vội vã dìu MinhHien bỏ chạy.
Đi được một quãng dài, cô bé không còn đủ sức để bước tiếp, đặt MinhHien xuống, cô ngồi nghỉ một lúc và xem xét vết thương của MinhHien.
MinhHien bị thương khá nặng, chất độc đã ăn sâu vào cơ thể, cậu mê man không còn biết gì. HuongLan lo lắng bật khóc, đạo sỹ tuy không có kĩ năng giải độc nhưng có phép làm hồi phục thể lực tạm thời, tuy nhiên, trình độ của cô bé chưa thể làm được điều đó.
Đang còn khóc thì bỗng có người đi đến, HuongLan sợ hãi, cô lo lắng không biết có phải là bọn thích khách không nhưng sự lo lắng của cô đã biến mất khi đó chỉ là một cậu bé, cậu ta thấy HuongLan và MinhHien thì hỏi:
- Sao 2 người lại ở đây?
HuongLan vội bịa ra một câu chuyện đi chơi núi và bị oan hồn tấn công rồi đề nghị cậu bé giúp. Nghe xong, cậu ta cười:
- Yên tâm, mình có một vé di chuyển về Thanh Âm đây. Bố mình là ông chủ Bảo Chi Lâm ở đó, ông ấy sẽ cứu cậu ấy.
Nói rồi, cậu ta lôi tấm bùa chú di chuyển ra, nắm lấy tay HuongLan và MinhHien rồi sử dụng,một lúc sau, cả ba biến mất.

Thanh Âm Quan.

HuongLan thấy mừng vì đã về đến nhà, cô và cậu bé mới quen cùng đưa MinhHien đến Bảo Chi Lâm. Sợ mọi người nghi ngờ về cây vuốt mà MinhHien đang mang, cô tạm giấu nó vào người. Dọc đường, cậu bé mới quen cứ lẩm bẩm khó hiểu:"Đi chơi núi gì mà lại lên tận núi Long Lâm mà chơi?". Rồi cậu ta hỏi:
- 2 bạn tên gì thế?
- Mình là HuongLan, còn đó là MinhHien.
- Tớ là Herodark.
- Cậu lên núi làm gì vậy?
- Tớ đi tìm thuốc cho bố, đang đi thì gặp các cậu, nhà tớ đây này.
Cả ba cùng đi vào nhà, Herodark đặt MinhHien lên giường rồi chạy đi tìm bố. Một lúc sau, ông chủ Bảo Chi Lâm đến. Sau một hồi bắt mạch rồi khám bệnh cẩn thận thì ông ta bảo:
- Khó đấy, thằng kia(Herodark), mày ra Bình Nguyên Thanh Âm kiếm cho tao 10 cái thảo dược từ Quỷ Lông Lá, rồi đi kiếm thêm 5 cái Đuôi Bò Cạp đem về đây.
HuongLan ngạc nhiên, Quỷ Lông Lá và Bò Cạp là hai quái vật khá mạnh của thế giới Ghost và chỉ có những người đã học võ công từ các ẩn sỹ mới có khả năng đánh bại chúng, vậy mà...
Herodark im lặng, đi vào nhà lấy ra một cây Vuốt Cứng Hoàn Thủ, HuongLan lại một lần nữa tròn mắt ngạc nhiên, Vuốt Cứng Hoàn Thủ yêu cầu người sử dụng phải vượt quá trình độ 25, hơn nữa, mọi người lại không ủng hộ ai sử dụng nó cho lắm.
Herodark đi ra ngoài, một lúc sau quay về, đem đủ 10 cái thảo dược và 5 cái đuôi bò cạp về. Ông chủ Bảo Chi Lâm đem chế thành thuốc rồi cho MinhHien uống và bảo với HuongLan:
- Cậu ấy ổn rồi, cô bé đem cậu ấy về đi.
Rồi ông nhìn qua Herodark:
- Mày giúp nó một tay nhé, xong lên núi tập võ đi.
HuongLan cùng Herodark cùng đưa MinhHien về, thật may mắn vì ở nhà MinhHien lúc này không có ai, chắc hẳn mẹ MinhHien vẫn chưa đi làm về. HuongLan tiễn Herodark ra cổng rồi nói:
- Bạn giỏi quá! Mình không ngờ một người bằng tuổi mình mà lại đạt đến trình độ cao như bạn. Cám ơn bạn đã giúp MinhHien.
Hero cười:
- Có gì đâu, cứu người là việc nên làm mà. Còn trình độ của mình là nhờ thầy dạy thôi. Mình về nhé.
HuongLan quay vào nhà, một lúc sau, MinhHien tỉnh lại:
- Sao tớ ở đây, bọn chúng đâu rồi?
HuongLan liền kể lại mọi việc rồi đưa cây vuốt ra. MinhHien nói:
- Lúc đó nguy cấp quá nên mình đã sử dụng nó, không ngờ mới mang vào thì mình mất tự chủ. Thôi cậu về đi kẻo bố cậu lo, ngày mai gặp lại nhé. Mai đi thăm ông chủ Bảo Chi Lâm để cám ơn bố con ông ấy luôn thể.
HuongLan về rồi, MinhHien cầm lấy cây vuốt rồi suy nghĩ hồi lâu. Tối đến, cậu lén cầm nó ra sau nha, hồi hộp thử mang cây vuốt vào...

Liệu sau khi MinhHien mang cây vuốt vào thì cậu bé sẽ ra sao? Liệu cậu có mất tự chủ không? Tại sao trình độ của Herodark lại cao như vậy? Tất cả sẽ được giải đáp ở chương IV, chương IV sẽ có nhanh thôi mà . Cám ơn các bạn đã đón đọc
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 22:24

Típ nè:
Chương IV - Duyên nợ(tiếp theo).


MinhHien từ từ mang cây vuốt vào, vừa khít vào tay.
Không có chuyện gì xảy ra.
MinhHien ngạc nhiên vì nhiều chuyện. Thứ nhất cây Ma Vuốt này là một cây Huyết Ma Long Vuốt, để sử dụng được thì trình độ người sử dụng cũng phải vượt quá 105, vậy tại sao....?
Hơn nữa, MinhHien còn khó hiểu vì sao hôm qua cậu lại mất tự chủ, còn hôm nay mọi việc lại bình thường?
Suy nghĩ hồi lâu, rồi cậu nhằm vào một cái cây gần đó để thử dùng vũ khí. Ngay khi vừa có ý nghĩ đó, cậu lại mất tự chủ, khi tỉnh táo lại, thân cây đã tan tành. MinhHien chợt hiểu, chỉ những khi nào trong đầu cậu xuất hiện sát khí thì khi đó cây vuốt mới phát huy ma tính và làm cậu mất tự chủ. Nhưng nếu vậy cậu nên làm sao đây?
Suy nghĩ hồi lâu, MinhHien quay vào nhà ngủ.


***

Sáng hôm sau, MinhHien cùng HuongLan đến Bảo Chi Lâm, ông thầy thuốc đi chữa bệnh, chỉ có Herodark ở nhà. Chuyện trò một lúc, cả bọn kéo nhau đi ra sông Thanh Dã câu cá. Rồi lại chạy đến tận Nam Bình Nguyên Thanh Âm, đi lạc một hồi thế nào cả 3 lại đến tận rừng Hồ Lô.
Trời đã về chiều, cả 3 đứa lang thang dọc theo con đường trong rừng Hồ Lô, đang cười nói vui vẻ thì bỗng xuất hiện 5,6 con Ma Cà Tưng Xanh và 3,4 lão quái vật, Tụi Điểu Nhân cũng từ đâu vây cả đám lại. Cả 3 đứa lo lắng, rồi Herodark bảo:
- Cùng hợp sức đánh bọn chúng đi. Tớ cận chiến còn 2 cậu đánh từ xa lại.
Rồi không để cả bọn trả lời, Herodark rút cây vuốt cứng Hoàn Thủ của mình ra lao vào đám quái vật, tả xung hữu đột.
MinhHien lo lắng không biết nên làm sao, vì đi chơi nên cậu không đem theo cây Huyết Ma Long Vuốt đi theo, mà sử dụng phi tiêu thì cậu lại không rành.
HuongLan đã tung những cú Hỏa Tiễn và Huyền Băng Kích yểm trợ cho Herodark, họ phối hợp với nhau khá hiệu quả, đám quái vật từ từ bị tiêu diệt.
Không muốn bị xem là người thừa, MinhHien cũng xông lên ném tiêu tứ tung vào bọn quái vật, tiếc là không có mũi nào trúng đích, có cây tiêu còn suýt trúng vào Herodark.
Tình hình mỗi lúc một nguy ngập, đám quái vật kéo đến mỗi lúc một đông, trên không, bọn Điểu Nhân lựa thời cơ để đánh lén. Herodark đã bị vài vết thương. Rồi bỗng nhiên bọn Điểu Nhân bay vút lên cao rồi cắm đầu lao bổ xuống cả bọn như những mũi tên, MinhHien ngước nhìn lên, cậu biết giờ chỉ có phép lạ mới cứu được cả bọn...
Và phép lạ đã xảy ra, từ trong rừng, một bóng đen lao ra, nhẹ nhàng nhảy trên những chiếc lá cây như một cơn gió mùa hạ, bóng đen vung tay phóng Phi Đao nhanh như chớp giật, con Quái Điểu có màu lông đen sẫm bay cạnh anh ta thì lao vào mổ tới tấp và đám Điểu Nhân, trong phút chốc, cả đám quái vật bị đánh bại, còn sót vài con Điểu Nhân, chúng vội vã vỗ cánh bỏ chạy, con Quái Điểu không tha, nó nhấc mình lên định đuổi theo thì người lạ mặt quát:
- Hắc Điểu, đừng đuổi nữa!
Con Quái Điểu lập tức ngoan ngoãn quay về, đậu lên vai anh ta ra vẻ thuần phục. Cả bọn trố mắt nhìn người lạ - anh ta chỉ khoảng 17,18 tuổi, tay đeo một cái Găng Tay Kích Lôi Bì màu xanh xám, chỉ có những người thuộc trình độ 55 trở lên mới có thể sử dụng được. Anh ta mang một bộ áo hoàng kim Hô Ly Đỏ, trên vai khoác một chiếc chiến bào màu xanh. Herodark và cả bọn bước tới, nói:
- Cám ơn huynh đã giúp đỡ, xin hỏi tên của quý huynh là gì?
Người lạ mặt trả lời:
- Tôi là Tetsu, đang trên đường đến Xà Động thì gặp các bạn. Các bạn không sao cả chứ?
- Chúng tôi không sao, cám ơn huynh nhiều lắm.
- Nhà các bạn ở đâu? Sao lại lang thang ở nơi nguy hiểm lắm.
- Nói ra thì dài dòng lắm, chúng tôi từ Thanh Âm Quan đến đây và bị lạc.
- Nơi này không thể ở lâu, tôi còn đây một tấm vé di chuyển về Thanh Âm Quan, tặng các bạn. Hẹn gặp lại sau.
Nói rồi anh ta đặt vào tay Herodark tấm vé về Thanh Âm Quan, sau đó sử dụng khinh công di chuyển, nhanh chóng biến mất vào trong rừng.
Cả bọn thấy Tetsu đi rồi, liền quây lại, sử dụng tấm vé di chuyển đi về Thanh Âm Quan...

Thanh Âm Quan.

MinhHien ngồi một mình ở ngoài bìa rừng, trăng đã lên cao làm cho cậu thấy mình càng cô độc. Hôm nay là một ngày tồi tệ, MinhHien khó có thể hình dung được chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tetsu không xuất hiện. Cậu tự trách mình, giá như cậu mạnh hơn thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Cậu không muốn mình là người vô dụng, nhất là trong mắt HuongLan, có lẽ cậu cần phải làm một điều gì đó. Và cậu đã quyết định.
Quay về nhà, MinhHien nói rõ với mẹ rằng mình muốn lên núi tự tu luyện, ban đầu mẹ cậu cũng không đồng ý, cho rằng cậu còn quá nhỏ nhưng thấy con mình cương quyết quá, bà cũng đồng ý.
MinhHien liền ra ngoài tiệm thợ rèn, mua một cây vuốt gỗ và một cây vuốt Huyết Đoạn trình độ 10, sau đó về nhà thu xếp đồ đạc, không quên đem theo cả cây Huyết Ma Long Vuốt theo. Cậu lên đường ngay trong đêm hôm đó.
Trước khi đi, cậu còn làm một việc, đó là ghé qua nhà HuongLan.
HuongLan đã đi ngủ, cậu cũng không muốn làm phiền, chỉ viết một bức thư nhờ đưa lại cho cô bé. Xong việc, cậu lập tức lên đường.
Đi suốt cả đêm, cuối cùng cậu cũng đến được Rừng Trúc. Dọc đường, nhờ có cây vuốt mà mọi chuyện xem ra khá suôn sẻ, ngay cả đám quỷ Nhân Sâm cũng không phải là đối thủ của cậu. Nhưng rồi cậu chợt sững lại với suy nghĩ:"Mình ra đi để mạnh hơn, nhưng nếu mình vẫn cứ tiếp tục dựa vào cây Huyết Ma Long Vuốt thì có lẽ mình sẽ không bao giờ mạnh được", nghĩ thế, cậu quyết định tạm chôn cây vuốt xuống đất, khi nào thực sự đủ bản lĩnh chế ngự thì cậu sẽ dùng nó.
Nhưng từ khi chôn cây vuốt quý đi thì mọi chuyện rắc rối hơn cậu nghĩ, cậu chỉ còn có thể chạy trốn chứ không thể đối chọi trực tiếp với lũ quái vật, sử dụng khinh công hết sức mình, cậu phóng lên trên một cây trúc cao, tạm nghỉ.
Nhưng điều cậu không ngờ là trong rừng trúc này có một loại quái vật biết bay là Phi Thủ Quái, chúng lẩn khuất sau những tán lá rậm của rừng trúc, từ từ vây MinhHien vào giữa rồi đồng loạt tấn công.
Tiếng lá cây xào xạc làm MinhHien chú ý nhưng đã muộn, đám Phi Thủ Quái từ từ vây lấy cậu, MinhHien đã không còn đường rút lui...

Chuyện gì sẽ xảy ra với MinhHien khi cậu không còn sử dụng Huyết Ma Long Vuốt nữa, liệu cậu có thoát được không? Câu trả lời sẽ có ở chương V
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 22:30

Chương V - Phần 1 - Duyên nợ (tiếp theo)

Đám Phi Thủ Quái từ từ vây MinhHien lại. Một con xông đến cắn ngay một miếng trúng vào sườn MinhHien làm máu chảy ra xối xả.
MinhHien hoảng loạn, sử dụng tối đa khinh công của mình mong chay thoát nhưng vô ích, đám Phi Thủ Quái có tốc độ bay rất nhanh, chúng bám theo con mồi, dứt khoát không buông tha.
Lại một con nữa cắn vào chân MinhHien, cậu ngã lăn ra bãi cỏ, nhìn đám quỷ Nhân Sâm và Phi Thủ Quái vây lại, cậu nhắm mắt chờ chết.
Đúng lúc đó thì một bóng người lao đến, ông ta vừa dùng vuốt vừa dùng phi tiêu đánh tan đám quái vật, MinhHien tròn mắt ngạc nhiên, người đàn ông mặc y phục đen, mang một cái khăn bịt mặt màu đen và cả một mái tóc đen dài che nửa mặt.
Người lạ nhìn MinhHien, hỏi:
- Sao ngươi lại đi trong rừng? Không nghe câu yếu thì đừng ra gió à?
MinhHien không biết đáp sao, rồi cậu bảo:
- Tôi chỉ muốn đi tìm thầy học võ thôi.
Người lạ nghe thấy thế thì cười vang, rồi hỏi lại:
- Vì sao người lại cần sức mạnh đến như thế?
MinhHien ngần ngừ rồi kể lại chuyện của mình. Nghe xong người lạ im lặng, rồi ông ta quyết định:
- Nếu vậy thì hãy đi theo ta, ta sẽ rèn luyện người thành một thích khách nổi tiếng giang hồ, người đồng ý không?
Suy nghĩ hồi lâu, thấy võ công người lạ khá cao cường, cậu gật đầu đồng ý.
Người lạ đưa MinhHien về một ngọn đồi, rồi bảo:
- Ta là Thích khách chuyển chức, là sư phụ của tất cả những thích khách nổi tiếng giang hồ, người đi theo học ta là một điều may mắn đấy, hé hé hé
- Vậy người dạy con đi. Con muốn học võ công.
- Ngươi muốn học tiêu hay vuốt?
- Con muốn học cả 2!
- Đồ tham lam, biết nhiều mà kém sao bằng biết một thứ mà giỏi hả???
- Vậy dạy con tiêu đi, nhưng con học tiêu kém lắm?
- Biết thế sao ngươi còn học tiêu?
- Dạ vì Thích Khách Vuốt là những kẻ xấu xa, con không muốn làm người xấu.
Thích khách chuyển chức cười:
- Ngốc, tốt hay xấu là ở bản thân mỗi con người, có đâu là vì tiêu hay vuốt. Quan trọng là hành động thôi, ngươi thật kém hiểu biết.
MinhHien ngần ngừ rồi bảo:
- Dạ vậy xin người dạy con vuốt.
- Hé hé hé, ngươi đúng rồi đó. Dưới sự đào tạo của ta, các thích khách vuốt đều nổi danh giang hồ, ngươi tìm đúng thầy rồi đó hé hé hé.
MinhHien im lặng, cậu tự hỏi không biết lão già khùng này có bị ai đánh vào đầu không mà luôn tự cao tự đại, nói năng khó hiểu, đang còn phân vân suy nghĩ thì lão tiếp:
- Ta đã đào tạo ra Ngũ Tuyệt, bao gồm 3 thích khách vuốt là Hunter, ItsLee, MacYHan và 2 thích khách tiêu là alydethuong và tetsu, hẳn ngươi nghe nói đến uy danh của chúng?
Rồi lão tiếp tục:
- Ngươi gặp ta là cái duyên của ngươi, hé hé , ngày mai bắt đầu theo ta luyện tập, ta sẽ đào tạo ngươi thành một thích khách nổi tiếng, hé hé hé.
Rồi từ đó MinhHien theo Thích Khách Chuyển Chức học võ công. Hôm thì lão dạy cậu võ công, chiêu thức căn bản. Hôm thì lão đem cậu đi thực hành, ứng dụng chiêu thức, để cậu đánh thử với các quái vật ven rừng. Rồi lại dạy cậu bôi độc vào vũ khí, tàng hình, giải độc và thiểm kích. Rồi hai thầy trọ lại thử sức, nâng cao kinh nghiệm chiến đấu. Thấm thoát 4 năm trôi qua, ngày ngày chuyên tâm luyện tập võ nghệ, cậu đã đạt đến trình độ 50. Một ngày, Thích Khách Chuyển Chức cho gọi cậu và nói:
- Ngươi đã đạt đến trình độ 50, từ nay ngươi có thể tự bảo vệ mình. Nếu ngươi muốn giỏi hơn thì hãy đến núi Long Lâm để luyện tập, ngươi sẽ mạnh hơn. Giờ ngươi có thể đi ra ngoài, nhớ làm rạng danh ta nhé hé hé.
- Thầy còn gì dặn con không ạ?
- À, 4 năm qua rồi, dạo này cao thủ đầy rẫy nhưng ta nhắc ngươi điều này. Không phải cứ trình độ cao hơn là sẽ thắng mà quan trọng là ở kĩ năng chiến đấu. Tà hay Chính chỉ kênh nhau trong tích tắc, ngươi hãy nhớ kĩ. Bây giờ ngươi xuống núi được rồi. Ta cho ngươi 15 triệu gold mà làm vốn, hé hé hé
- Thầy đi ăn cướp hay sao mà có nhiều tiền thế? Mà đưa con làm gì?
- Bọn học trò ta tặng ta đó, ta đưa cho ngươi để ngươi xuống núi mua áo quần và vũ khí mới phù hợp. 4 năm nay ngươi ở trên núi với ta, áo quần hết Model rùi. Thôi ngươi đi đi. Cứ đi theo đường lớn này thì ngươi sẽ đến thành Minh Châu. Chúc may mắn hé hé hé.
Nói rồi Thích Khách Chuyển Chức dùng khinh công bay mất hút. MinhHien quỳ xuống theo hướng của thầy, lạy 2 lạy rồi quay lưng đi về phía thành Minh Châu.
Chiều đã bắt đầu xuống....

MinhHien đến thành Minh Châu sẽ gặp những chuyện gì, đón đọc ở chương VI nha các bạn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 22:33

Chương VI - Phần 1 Duyên nợ

Thành Minh Châu.
MinhHien vừa đi vừa đỏ mặt, không hiểu sao các cô gái trong thành Minh Châu vừa đi vừa nhìn cậu và cười. Bằng đôi tai tinh nhạy của một thích khách, MinhHien nghe thấy họ xì xào:"Người đâu mà như ở trên núi về, áo quần thì cứ như là của mấy con khỉ vậy, ngố ơi là ngố".
Biết thế MinhHien không biết làm sao, vội hỏi người qua đường địa chỉ của tiệm áo giáp. Đến tiệm áo giáp, cậu mua 1 bộ áo Bạch Lệnh, sau đó qua cửa hàng vũ khí tìm mua một cây vuốt Thanh Ứng.
Ở giữa thành Minh Châu náo nhiệt, cậu không biết phải đi đâu. Bụng sôi òng ọc, đói quá, cậu vội đi tới quán cơm thành Minh Châu.
- Chủ quán ơi!
- Dạ có đây, quý khách muốn dùng gì ạ?
MinhHien nhìn, cô bé mới chỉ khoảng 11,12 tuổi, ánh mắt tinh nhanh, miệng cười dễ thương từ đâu đã đến gần cậu.
- Ở đây có món gì em?
- Dạ ở đây có canh Nhân Sâm lấy từ Quỷ Nhân Sâm, có Sừng Song Giác cốt nước dừa, có cơm chiên Dương Châu v.v
- Cho anh 1 dĩa cơm chiên Dương Châu đi, mấy món kia nghe ghê quá
- Dạ có ngay - Rồi cô bé gọi lớn - Cho một đĩa cơm chiên Dương Châu.
Đang ngồi ăn, bỗng MinhHien nghe thấy một vị khách to tiếng:
- Sừng Song Giác sao cứng thế này, ta gãy răng cái quán giẻ rách này có đến được không?
Cô bé nghe thấy vậy, chạy ra nói:
- Dạ, quý khách, nếu răng quý khách gãy có thể đến tiệm trồng răng bên cạnh quán cơm, ở đó có rất nhiều răng của Đại Hô Tặc đấy ạ
Vị khách gầm lên:
- Con nhãi, tao đùa với mày à.
Rượu đã ngấm vào người, ông ta lao lên cho con bé hỗn xược một trận. MinhHien định nhảy vào can ngăn, bỗng sững lại nhìn. Cô bé đã nhảy lên tránh được cái ghế vị khách quẳng tới, rồi tiện tay đánh ra một đòn hỏa tiễn vào vị khách làm lão ta la hốt hoảng kêu la thảm thiết. Cô bé cười:
- Ngươi muốn chuồn tiền ăn chứ gì, để bản cô nương cho ngươi biết thế nào là sự lợi hại của Misuko.
Nghe thấy cái tên Misuko, vị khách hoảng hốt vội phóng ngay ra cửa. Lão ta không thể ngờ rằng mình đang chọc giận Misuko - Đệ nhất Đạo sĩ lứa tuổi 12. Misuko không tha, đuổi theo cho một chiêu chấn thoái, đẩy lão ta văng đến tận cổng thành.
MinhHien nhìn cô bé mỉm cười, rồi gọi cô bé:
- Chủ quán, cho tính tiền!
- Của quý khách là 15.000 gold.
- Ừ, cám ơn em, em giỏi lắm. À cho anh hỏi, ở thành Minh Châu có một võ đài có phải không?
- Dạ, anh tới tây thành Minh Châu, nó ở gần tiệm sách.
- Cám ơn em.
Bước thong thả lại võ đài, cậu mang vũ khí vào và vào võ đài một.
Trong võ đài đông người nhưng không náo loạn, có một thiếu hiệp và một cô gái đang đứng đối mặt với nhau. Thiếu hiệp mang một bộ áo dã thích, mang một cây găng Hồi Hoàn CH sáng đỏ lấp lánh, còn cô gái mang một bộ áo quần hải tặc, đội một cái mũ hải tặc, tay cầm cây quạt Âm Dương CH sáng màu tím. Rõ ràng thực lực 2 bên ngang bằng nhau. Thiếu hiệp nói:
- Chippy, hôm nay ta và mi sẽ xem xem ai mạnh hơn ai
- Shadow, dựa vào ngươi à? Được, bản cô nương sẽ cho ngươi xem thế nào là sự lợi hại của Hải tặc sông Thiết Hoàn
- Còn ta cho mi biết sự lợi hại của Lâm tặc núi Long Lâm!
- Ngươi - Biết bị Shadow trêu, chippy đỏ mặt tức giận, hét to:
- Ya! Đi chết đi!
Rồi Chippy bắn ra một loạt Băng Đông Đại Địa, băng rơi lả tả xuống làm ướt cả nền nhà, Shadow vội nhảy lên né tránh rồi phóng xuống một đường liên kích. Từng mũi phi đao xé gió lao đi vùn vụt, Chippy xoay người né được rồi nhảy lùi ra sau, cả 2 cùng gườm mắt nhìn đối phương.
MinhHien cả kinh, không ngờ lại có 2 cao thủ trẻ tuổi đạt được trình độ cao như vậy trong khi tuổi đời còn quá trẻ.
- Cố lên anh Sha!
Shadow nhìn lên cười, người vừa gọi cậu là Ayumi, bạn gái của Shadow, cậuk đáp lại:
- Anh về với em liền à, đợi anh xử lí con hải tặc nửa mùa này đã.
Chippy nghe thế tức giận, lao lên bắn luôn một tràng Hỏa Tiễn và Băng Đông Đại Địa về phía shadow, lửa gặp băng làm khói bốc lên mù mịt, shadow không nhìn thấy đường, đang lúng túng thì chippy tung luôn một đòn chưởng phong trúng vào ngực, shadow dội lui người ra sau. Ayumi ở phía trên lo lắng:
- Á, anh sha... Đừng dọa em, huhu.
Chippy thì cười lớn:
- Đáng đời, đang đánh nhau còn đú đởn, đi chết nhé, bảo thằng cha tetsu về đây mà báo thù cho đệ tử nhé.
Nghe thấy tên tetsu, MinhHien giật mình, thì ra shadow là đệ tử tetsu - người đã từng cứu mạng MinhHien. Vừa lúc đó, chippy nhảy lên cao, hét to:
- Hôm nay mi thua đã tâm phục khẩu phục chưa?
Rồi đánh xuống một trận mưa Hỏa Tiễn về phía Shadow, lợi dụng đúng lúc chippy chủ quan, shadow cũng đánh ra một chiêu song tiêu về phía chippy, 2 mũi tên xuyên qua những đường Hỏa Tiễn, chippy hoảng hốt, nhưng vì đang ở trên không nên khó mà tránh được. Chẳng lẽ cuộc đời 2 nhân tài trẻ tuổi kết thúc ở đây?
Đúng lúc đó thì một MinhHien lao lên, dùng cây vuốt đánh văng 2 mũi song tiêu sang một bên, rồi lao nhanh xuống dưới, ngay trước mặt shadow, tung chiêu cố chống cự với một trận mưa hỏa tiễn. Tuy vậy, cậu không thể đỡ hết được Hỏa Tiễn, bị dính 3 mũi hỏa tiễn vào tay, máu chảy lênh láng.

MinhHien sẽ ra sao? Vì sao Chippy và Shadow đánh nhau? hãy chờ đọc chương VII nha các bạn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Vincent Valentine
Lớp chồi
Lớp chồi
avatar

Tổng số bài gửi : 43
Points(điểm) : 3304
Join date : 18/03/2009
Age : 21
Đến từ : Từ trên trời rơi xuống =.=

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sat 04 Apr 2009, 22:46

Chương VII Phần 1 - Duyên nợ.

Lại nói MinhHien dính 3 đòn Hỏa Tiễn của Chippy vào tay, máu chảy ra lênh láng, thấm ướt vào cả áo. Thấy người lạ, Chippy và Shadow vội chạy lại, Chippy lên tiếng trước:
- Zô ziên, sao tự nhiên nhảy zô làm gì? Mún chết sao lại xen vào trận đấu của bản cô nương?
- Nói gì đấy? Không có người ta thì ngươi ăn song tiêu của ta rồi.
- Vậy chứ mi không ăn hỏa tiễn của ta chắc?
Vừa lúc đó, Misuko từ đâu chạy tới:
- Thôi, thôi, thôi. Không có người ta thì 2 người không còn ở đây mà cãi nhau nữa đâu.
Rồi quay sang nói với MinhHien:
- Anh chỉ bị nhẹ thôi, để em đưa anh qua Đông Thành Minh Châu, đến Bảo Chi Lâm chữa trị.
Nói rồi Misuko, Shadow, Chippy và Ayumi đưa MinhHien về Đông Thành Minh Châu, cũng may là ông chủ Bảo Chi Lâm có sẵn thuốc nên đã cầm máu cho MinhHien, ông còn dặn thêm:
- Không được đánh đấm gì trong vòng 1 tuần tới nhé, lúc đó ta không chữa cho đâu. Các ngươi đem hắn về đi.
Misuko bảo Chippy và Shadow:
- Đem anh ấy về quán cơm của tôi đi.
Tại quán cơm của Misuko, sau khi đưa MinhHien vào phòng, Misuko để MinhHien lại cho Chippy, Shadow và Ayumi chăm sóc, cô bé ra ngoài quán để lo cho bữa cơm chiều.
Còn lại 4 người, MinhHien hỏi:
- Sao 2 em lại đánh nhau đến nỗi suýt nữa mất mạng thế hử?
Chippy bảo:
- Nó dám trêu em là Hải Tặc chột mắt, mà mắt em có chột đâu
- Thì tui chỉ trêu thế thôi. Mà ai bảo bà xúc phạm sư phụ tui.
MinhHien bảo:
- Trời, có thế thôi mà đánh nhau hử???
- Dạ chỉ có thế thôi - Chippy nói - Nhưng cũng không thể chấp nhận được.
- Thôi cả 2 nghe anh, bỏ qua cả đi, chuyện nhỏ cả thôi mà. Mà anh thấy cả 2 em giỏi lắm, ai dạy các em vậy.
Shadow nhanh nhảu nói:
- Sư phụ em là tetsu, là một trong 10 thích khách tiêu mạnh nhất.
Chippy cũng không kém:
- Thằng cha tet đó mà mạnh nỗi gì. Cha nuôi ta là anhlai, mẹ nuôi ta là gămmazy, cả 2 đều là cao thủ tuyệt đỉnh, sư phụ ngươi là cái thá gì?
- Ngươi ...
- Thôi nào - MinhHien lên tiếng - Chippy đừng có xúc phạm sư phụ bạn nữa.
- Hứ.
- Trời gấn tối rồi, 3 em về nhà cả đi, anh không sao đâu.
- Vâng, chào anh tụi em về. Vài hôm nữa tụi em đến thăm anh.
Chippy, Shadow và Ayumi về rồi, còn lại một mình MinhHien, cậu từ từ nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Cạch
MinhHien choàng tỉnh dậy, hình như trên mái nhà có người. Cậu nhẹ nhàng chui ra khỏi giường, chụp lấy cây vuốt rồi lao ra khỏi cửa và phi thân lên mái nhà. Ở đó có một bóng đen, thấy MinhHien, tên áo đen vội dùng khinh công phóng ào đi. MinhHien vội vã đuổi theo, cả hai rượt đuổi một đoạn đường dài. Lúc đến bìa rừng, người lạ quay lại:
- Sao ngươi cứ đuổi ta hoài vậy?
Nghe giọng, MinhHien nhận ra đó là giọng nữ, MinhHien đáp trả:
- Ai bảo ngươi lén lén lút lút. Mi muốn gì
Cô gái gằn giọng:
- Lúc trước thì không muốn gì, giờ thì muốn lấy mạng của mi!
Nói rồi cô ta lắp cây vuốt An Nhiên CH vào tay. Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng, cây vuốt sáng lên pha giữa sắc đỏ và xanh. Cô gái nhẹ cười sau lớp khăn bịt mặt rồi lao lên đánh liền. MinhHien vì bị thương nên dù có vũ khí cũng khó chống đỡ lại. Liên tục bị cô ta đánh cho tơi bời, máu vết thương ở tay liên tục rỉ ra. Dần dần đuối sức, sau khi né một đường vuốt chết người, cậu bị cô gái tung cho một cú chưởng phong, ngất lịm. Cô gái lạnh lùng nói:
- Hôm nay mi đừng hòng sống. Ai bảo thích can dự vào chuyện người khác.
Cô gái vung cây vuốt lên, chuẩn bị lao đến giết MinhHien thì:
- Mẹ nuôi, dừng tay.
Cô gái ngạc nhiên, dừng lại:
- Con ngoan, mẹ tìm con mãi. Để mẹ giết tên này rồi 2 mẹ con ta cùng đi thăm ông ngoại nhé.
Người mới đến là Chippy, thì ra cô gái bịt mặt này chính là Gămmazy, mẹ nuôi của Chippy. Chippy nói:
- Con đang ngắm trăng thì thấy ai có thân pháp giống mẹ. Mẹ ơi, anh ấy mới cứu con hồi chiều, mẹ đừng giết anh ấy đi.
- Nếu con đã nói thế thì thôi. Con đi đâu làm mẹ tìm mãi, bây giờ đi với mẹ thăm ông ngoại nhé.
- Dạ để sau đi mẹ, con đưa anh ấy về đã, con sẽ đến thăm ông sau, mẹ nhé.
- Không được, con lại kiếm cớ chuồn đi chơi chứ gì.
- Đi mà mẹ, đi...
- Hừ, thôi được rồi. Việc ở đây con tự lo liệu nhé
Nói rồi Gămmazy phóng đi vào màn đêm xanh thẳm. Chippy vội huýt sáo gọi:
- Wood!
Tức thì một con cọp trắng từ đâu chạy lại, ngoan ngoãn như một con mèo. Chippy đỡ MinhHien lên lưng con cọp, rồi cùng đi về phía sông Thiết Hoàn.

Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Hãy đón đọc chương VIII nhé các bạn
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
b3sjnh_A8
Lớp lá
Lớp lá
avatar

Tổng số bài gửi : 60
Points(điểm) : 3397
Join date : 13/01/2009
Age : 21
Đến từ : bát tràng

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   Sun 05 Apr 2009, 15:54

Ac. th0^j th0^j Ank mjnk 0*j . post kAj' ji` h0k post post t0An` chu*~ Suspect hjx hjx No
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết Ghost Online.   

Về Đầu Trang Go down
 
Tiểu thuyết Ghost Online.
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Shop mua/bán truyện tranh online
» Bài bình luận của thuyền trưởng Tiếu Văn Kinh
» Basic Ship Theory - Lý thuyết tàu cơ bản
» Hướng dẫn đổi hộ chiếu phổ thông và hộ chiếu thuyền viên sắp hết hạn
» [Fiction] Sword Art Online- Đăng kí nhân vật

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
๑๑۩۞۩๑๑Trường THCS Đống Đa๑๑۩۞۩๑๑ :: ๑๑۩۞۩๑๑Cửa sổ lớp học๑๑۩۞۩๑๑ :: º°¨(¯`•.¸(¯`•.¸ Niên khóa 2007-2011¸.•´¯)¸.•´¯)¨°º :: Lớp A8-
Chuyển đến